Cuối năm nhớ Nguyễn Tôn Nhan

Posted in nguyen luong vy on December 31, 2011 by chinhkien

                                         Nguyễn Lương Vỵ

 

Bồng bềnh bồng bềnh như u mộng ảnh

Đêm cuối năm sóng sánh một trời thơ

Chữ biệt tích ý biệt tăm quá lạnh

Nhớ bạn hiền ngồi độc ẩm bơ vơ

 

Tay gõ phím vu vơ chờ tiếng vọng

Tiếng cười năm xưa giọng nói vang trầm

Hất mái tóc nhắc Lão Đam lồng lộng

Đạo khả Đạo…phiêu bồng cao hứng ngâm

 

Thi khả Thi…cười khì em quá mượt

Quá huyền vi say khướt nụ xuân thì

Giọt khuya thấm rầm rì đầy ơn phước

Thơ cũng say mèm vì em đã đi

 

Thánh Ca rất xanh dưới trời Tượng Số

Lá tương tư tự vẫn dưới chân đồi

Thi sĩ để tang cùng mây vạn cổ

Rồi trầm mình trong huyệt mộ mồ côi

 

Tay gõ phím tìm nhau nơi đất lạ

Mà trời rất quen Lục Bát Ba Câu

Câu lục cuối nhẹ thênh mà buốt quá

Khều cái mênh mông sấm động gió đau

 

Tiếng chuông trên đồi xưa nở tím ngát

Bóng mây điên kia trổ nhạc khóc òa

Ta uống thêm một ly nghe âm ngất

Nghe đá rền đỏ mắt hát bi ca

 

Hãy dựng sẵn ngôi nhà mây Ngu Cốc

Chờ ta về cùng đọc thơ huyền âm

Lạnh lạnh lạnh trầm trầm trầm tán dóc

Huyền chi hựu huyền nhậu với sương câm…

 

12/2011

 

Văn pháp Văn ngữ Tây Tạng

Posted in buddhist studies on September 18, 2011 by chinhkien

Bài giảng tại chùa Già-Lam, Sài Gòn.

tài liệu chỉ có tính tham khảo, những điểm thiếu sót được chỉnh sửa khi giảng bài.

 

(update hàng tuần)

——–

17 tháng 9 năm 2011

tibet 1

tibetan ume style

how to write the Tibetan script

——–

24 tháng 9 năm 2011

tibet 2

——–

1 tháng 10 năm 2011

tibet 3

——–

8 tháng 10 năm 2011

tibet 4

——–

15 tháng 10 năm 2011

tibet 5

——–

22 tháng 10 năm 2011

tibet 6

 

 

———————————-

(phần bài giảng Trung Quán Tư Tưởng Sử gồm 14 bài nhưng làm biếng chuyển pdf để post nên mới chỉ up 2 bài rồi ngưng hẹn bữa nào đó đó!!!)

Hát âm nhớ bạn

Posted in nguyen luong vy on March 3, 2011 by chinhkien

nguyễn lương vỵ

.

Vỗ một bàn tay

Hát âm nhớ bạn

Nhan đi vô hạn

Nhan về vô biên

Đời chưa hết điên

Mộng chưa hết nắng

Hát âm sâu lắng

Một bình cốt tro

Cơn giông rất to

Chuông chiều rất nhỏ

Búng huyết rất đỏ

Hát âm mịt mùng

Mái tóc trắng rung

Mái trời huyễn hoặc

Đông Tây Nam Bắc

Nhắc một con người

Hát âm son tươi

Khóc cười định mệnh

Đi theo sấm lệnh

Về theo âm vang

Tôn Nhan Tôn Nhan

Hát âm chuông đổ

Câu kinh Phật tổ

Bài thơ Lão Đam

Đã khớp trúng ngàm

Ba câu lục bát

Hát âm thơm ngát

Cái nát cái tan

Cái tro cái than

Cái bình cái hủ

Chiều hôm huyết rú

Hát âm tinh bay

Nhan nào đâu hay

Mệnh vừa rớt nhịp

Sát na một kiếp

Vía sững bên trời

Hát âm mây trôi

Mấy nường thiên nữ

Thánh Ca mỗi chữ

Mẩy nụ tầm xuân

Cái búp rưng rưng

Hát âm tuyệt cú

Mấy nường cứ nhú

Nhiều nụ nữa đi

Nhan quì bên Ni

Chắp tay hồi hướng

Hát âm vô lượng

Ca nguyện Ni vui

Con trăng ngậm ngùi

Vì Ni đã khuất

Vì Nhan vừa khuất

Hát âm trong veo

Thiên nữ bay theo

Âm reo chín cõi

Ông trời chẳng nói

Bà đất chẳng la

Hát âm chiêu hoa

Phủ lên vầng trán

Sắc Không tụ tán

Đời quá ly kỳ

Con gái là gì

Hát âm khắc biết

Quỳnh Hương tinh khiết

Một chiếc áo dài

Cúc áo quên cài

Một bài thi tụng

Hát âm kinh rụng

Giáo đường chim kêu

Đồi xanh rơi đều

Giọt trăng trong cỏ

Nhan ốm như gió

Hát âm Quỳnh Hương

Quàng đôi vai nhỏ

Cái môi Quỳnh đỏ

Cái tóc Quỳnh xanh

Đôi chim vút nhanh

Hát âm mỏng manh

Giữa chiều xế bóng

Nhan gào như sóng

Hương ơi Hương ơi

Tựa nhau trong đời

Hát âm trắng tủy

Thinh không rền rĩ

Trong vắt âm mao

Trong veo thiên cao

Đau mù địa tận

Hát âm chín mận

Hồng bay chín chiều

Một chiều ngực xiêu

Hai chiều thẳng đứng

Ba chiều bờm dựng

Hát âm ngựa bay

Bốn chiều ngất say

Năm chiều Quỳnh nở

Sáu chiều nín thở

Bảy chiều thần hôn

Hát âm gọi hồn

Tám chiều ngất tạnh

Chín chiều lạnh lạnh

Nhan lạnh lắm không

Níu tay mênh mông

Hát âm buốt gió

Mình ta đứng ngó

Mình ta đứng ngây

Vỗ một bàn tay

Vang lừng tịch mịch

Nhớ quá Nhan ơi

Nhớ lắm Nhan ơi!!!

.

Calif., Mar.01.2011

Một tháng, Nguyễn Tôn Nhan ra đi.

Nhan ơi!!!

Posted in nguyen luong vy on March 3, 2011 by chinhkien

nguyễn lương vỵ

.

Nhan ơi! Sao vội đi sớm thế?

Gọi tên hoài mà không rơi lệ

Lẩm bẩm và đốt thuốc liên hồi

Ba giờ rưỡi sáng nghe huyết xé

 

Nghe cổ họng khô ran rỗng không

Nghe trái tim hình như máu đông

Nghe óc tê điếng vỗ trán hỏi

Nhắm mắt than trời quá bất công!

 

Ba tuần trước còn nghe tiếng cười

Đầu phone bên kia giọng sang sảng

Hẹn sang năm về cùng rong chơi

Cùng nhau cụng ly nhậu tới sáng

 

Chín tháng trước Nhan còn rủ tôi

Mần thơ in chung một tập chơi

Thơ âm âm ầm ầm càng thích

Thơ veo veo vèo vèo càng vui

 

Nhan ơi! Nghẹn lòng khuya hửng sáng

Trời bên đây còn lạnh lạnh thêm

Ra đường đứng ngó lên tìm bạn

Bỗng dưng mắt cay nhòe gọi tên

 

Chết-sống-đi-về-chơi-mộng-ảo

Náo nhiệt trần gian giông với bão

Đau thương tận tuyệt chẳng hề chi

Các em đẹp hồn nhiên như Đạo

 

Ngu Cốc tiên sinh ngồi xỉa răng (*)

Quỳnh Hương một đóa sáng hơn trăng (**)

Thánh Ca hồn nhiên thơ xuất cốt

Lục bát ba câu thấu vĩnh hằng (***)

 

Thấu cái Không nên gồng cái Có

Gù lưng rách mắt đọc kinh-thi

Chữ rưng huyết hèn chi cổ độ

Mới tinh khôi sông núi rầm rì

 

Nhan ơi! Sao vội đi sớm thế?!

Mồ côi tri kỷ xót tâm can

Bài thơ tiễn bạn không rơi lệ

Không khói nhang chỉ có huyết tràn!!!

 

 

Calif., 4 giờ sáng, 31.01.2011

Sau khi nghe phone của Nguyễn Quốc Thái báo tin Nguyễn Tôn Nhan mất vì tai nạn giao thông.

 

————–

(*) Biệt danh khác của Nguyễn Tôn Nhan

(**) Tên hiền thê của Nguyễn Tôn Nhan, nguồn cảm hứng của thi sĩ thời trai trẻ.

(***) Thánh Ca, Lục Bát Ba Câu là 2 thi phẩm của Nguyễn Tôn Nhan đã xuất bản.

run như cõi ấy có ai ngồi

Posted in nguyen ton nhan on February 28, 2011 by chinhkien

 

nguyễn tôn nhan

.

về ghé vườn thu

nhìn mưa chưa kịp

xương máu một dù

đổ xô ngàn hạt

biếc vầng trăng chết

hồn mang mang như…

 

1970

Trung Quán Tư Tưởng Sử (2)

Posted in buddhist studies on February 26, 2011 by chinhkien

bài giảng tại Học viện Phật giáo Việt Nam – Vietnam Buddhist University (Sài Gòn)

bai 2

sinh nhật của hoa Quỳnh

Posted in nguyen ton nhan on February 25, 2011 by chinhkien

nguyễn tôn nhan

.

anh gói kín một hoa Quỳnh mới ướt

đến bên em cẩn trọng đặt môi hôn

từ thuở ấy nguyệt mang mang dưới nước

là xương xanh da thịt ủ trong hồn

 

em yêu dấu tặng anh bàn tay lạ

buổi đất trời mây trắng vội bay đi

anh quỳ gối nghe thiên thu bên má

nụ em hôn ấm lại tuổi nhu mì

 

anh sẽ gói một hoa Quỳnh, có lẽ

dưới dương gian ân ái cũng mơ hồ

em thầm kín đến bên anh nhè nhẹ

gửi chút tình khờ dại rất nên thơ

 

em có áo trinh nguyên như nguyệt bạch

tóc man thiên ngai ngái nụ bông trời

anh chỉ biết quỳ bên em và biết

sợ sương hàn xuống đụng tới hai vai

 

anh sợ quá lạnh dồn lên tới mắt

một đêm mai hư huyễn gọi nhau về

sao rụng bám cả hồn anh rất chặt

những hoa Quỳnh ướt mộng của xưa kia

 

anh sẽ ở trong bàn tay mềm mỏng

chân đạp lên sương trắng rụng như bông

anh sẽ ngậm hạt cau non ngát mộng

chia cho em ảo ảnh quý vô cùng

 

một ngày mai rừng đông chim quyến rũ

rủ anh vào điên đảo cuộc rong chơi

nhưng hừng sớm bên dòng con thác lũ

anh chợt thèm tiếng dội thuở xa xôi

 

rồi anh trở về thở gấp như sao

ngợ tiếng ai kêu một buổi sớm nào

anh biết có lòng em bát ngát

vẫn tỏa ngườm thấu vọng tới ngàn sau

 

chúng ta đan một vòng tay rất nhỏ

đủ cho nhau với quả đất thơm Hương

anh sẽ gói triệu hoa Quỳnh ướt nữa

để riêng em chôn kín mắt môi buồn

 

dưới nhật nguyệt gửi trao dù rất nhỏ

chút chân tình sương khói phải không Hương.

 

1972

một triệu bông mười giờ

Posted in nguyen ton nhan on February 25, 2011 by chinhkien

 

nguyễn tôn nhan

.

tôi ở lại bên Ni

nửa ngày cơm gầy guộc

Ni giặt giụa sau nhà

bóng trôi đầy mặt nước

Ni có hai con mắt

đựng quá nhiều Như Lai

Ni có hai con ngươi

 

Ni đựng cả hồn tôi

trong giường Ni mới dọn

chăn chiếu vẫn thơ ngây

 

Ni đựng cả tim tôi

trong bào thai giá rét

một triệu bông mười giờ

nở êm đềm vĩnh biệt

 

tôi dại dột biết Ni

chỉ có hai con mắt

chỉ có hai con ngươi

đỏ như hai viên gạch

một triệu bông mười giờ

nở vô ưu tĩnh mịch

 

tôi ghé lại bên Ni

hồn quạnh hiu vô ngã

chút điên cuồng cuối đời

tôi gửi cho Ni giữ

tôi ghé lại rồi đi

 

rừng đầy mưa lạnh tóc

tôi nhớ mắt Như Lai

con mắt Ni có hai

sao ngập trời Tây Tạng

tôi khóc ướt cỏ đồi

ngập suốt trời Tây Tạng.

 

1967

về một miền không giới nghiêm

Posted in nguyen ton nhan on February 25, 2011 by chinhkien

nguyễn tôn nhan

.

khi đó nàng xử nữ được đưa ra pháp trường. tôi để tóc dài đi tung tăng khắp chợ.

khi đó mọi rhadé khiêu vũ ở ciné hội trường hòa bình tôi nào có can đảm bỏ kính cận ra để nhìn.

khi đó hoa anh đào chưa nở cành khẳng khiu như những khẩu cao xạ tôi vô cùng phẫn nộ vì thằng nào viết thư cho tôi tôi không thèm trả lời.

buổi sáng có những hạt sương bay phất phơ. tôi diễn tả thế nào nổi cũng như cuộc đời tôi tôi chỉ làm đĩ đực và văn nghệ.

khi đó tôi ngồi ở hồ xuân hương nhìn lão già câu cá, đồi thông thì êm đềm, chim ơi bay êm đềm, tôi là giáo chủ hu hu.

không có buổi sáng nào đẹp như thế, tôi nhìn thấy tôi đang đánh xe ngựa lên trên đỉnh đồi hoa thơm, giòng suối trong yêu mến tôi tắm một lát rồi tiếp tục đi.

khi đó loài người ngủ hết rồi, nàng xử nữ ơi tôi muốn ngồi một mình trên những bao cát kia nhìn về biên giới.

khi đó mọi rhadé sẽ cho con gái đi lấy chồng. tôi cảm thương dốc núi đã triệt hạ tôi hu hu.

 

1966

hồi cư

Posted in nguyen ton nhan on February 25, 2011 by chinhkien

nguyễn tôn nhan

.

ôi những ngày ngậm sỏi

chào mẹ, con đã trở về

mặt trời trôi bềnh bồng trong hai con ngươi

giơ mũ lên, chào mẹ

con đã trở về mùa thu tiếp tục bắn vào bia

con thằn lằn đứt đuôi sau lần ấy

xin nói to với con giọt nước ấm bắt đầu rơi

 

ôi những tối đi giày

chào cha con đã trở về

mỗi người tự nhe răng cười khàn

giơ tay lên chào cha

con đã trở về cốc rượu tiếp tục rót vào chai

việt cộng vừa tấn công đồn, trực thăng vừa đổ bộ

miền bắc có bốn mặt trời quay

xin lỗi đó là điều con chưa biết

 

ôi những đêm thủ dâm

chào người yêu anh đã trở về

chiếc sì líp tanh hôi vắt lên đình màn

dân vệ vừa hiếp một đứa con gái đẹp như em

chào, xin chào, anh đã trở về

em có còn gì không, điều hãnh diện là tiết trinh

ôi tiết trinh anh sờ nắn tiết trinh

L19 thám thính trên không phận việt nam

tên mỹ đen cười tự hào

chào người yêu

 

ôi những bữa cơm thiu của thiên tài

chào bè bạn tôi đã trở về

giơ chân lên, chúng mầy đã thấy chưa

tôi là mẹ của mặt trời

 

ôi những ngày đi xe đò

chào em trai, anh đã trở về

giàn hoa giấy, ừ quê hương của lũ kiến đen

anh khóc suốt đêm ở góc chợ

chiếc tàu bay dừng ở giữa trời, bom không bao giờ nổ

khi anh nhớ các em

đạn ngoi lên khỏi các thây người

và cha mẹ cười dã man, chào em trai

 

vâng, à quên, xin chào ai đó

ồ người yêu dấu.

 

1966

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.